Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC NHÌN XÃ HÔI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC NHÌN XÃ HÔI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Đạo luật và Đạo lý

10:24-03/07/2013 

Đạo luật và Đạo lý
Trần Xuân Hoài

Hiến pháp là đạo luật gốc của xã hội vì vậy khi xây dựng Hiến pháp phải lấy Đạo lý làm tiêu chí khởi thủy. Đạo lý không phải và không thể là ý chí của một người, một nhóm người, một tổ chức. Nó phải được toàn nhân loại thừa nhận. Đó là đạo lý phổ quát.

Cùng với việc bỏ phiếu tín nhiệm các chức danh do Quốc hội bầu và phê chuẩn, việc 292/348 phiếu yêu cầu chưa thông qua Đạo luật đất đai sửa đổi là điểm nhấn đặc biệt trong kỳ họp này của Quốc hội. 


Luật pháp là chuyện trọng đại hàng đầu của một nhà nước. Chỉ riêng thuật ngữ thôi cũng đã phải cân nhắc kỹ lưỡng. Các sinh viên luật trẻ tuổi đang tranh luận kịch liệt về phân biệt thuật ngữ "luật", "bộ luật" và "đạo luật". Điều này xin dành cho các vị hàn lâm áo mão cũng như các cây đa cây đề về luật pháp trả lời cho các bạn trẻ, và cũng là để các vị tự vấn mình. 

Tìm trong tiếng Việt, có hai thứ văn bản được gọi là “Đạo”. Thứ nhất là Đạo sắc phong của vua. Ví như bản hiệu “Tiết hạnh khả phong” vua ban cho bà góa trẻ thờ chồng trọn đời. Cái thứ hai là Đạo luật. Chữ “Đạo” ở cả hai trường hợp cùng một ý, có lẽ xuất phát từ chữ Đạo(*), gốc Hán-Việt là cờ tiết, biển hiệu nhà vua. Chắc các cụ nhà ta ngày xưa ghép từ gốc Hán tạo ra hai thứ văn bản có chữ Đạo này với ý cái văn bản nào được vua ban, thì gọi là đạo. Như vậy, đạo luật phải chăng là hàm ý của vua ban luật cho dân. Điều suy đoán đó có thể đúng, có thể sai. Nhưng trên thực tế thì cung cách làm luật, tư duy làm luật, cách thảo luận và thông qua luật của nước ta ngày nay vẫn mang đậm dấu ấn của việc ban cho dân cái luật. Nói khác đi, luật là để cho đối tượng bị luật điều chỉnh chấp hành, còn người thảo ra và thi hành luật đó thì không thể bị ràng buộc. Chỉ lấy một thí dụ nhỏ, luật đã soạn ra, được thông qua rồi, mà còn phải chờ thông tư, nghị định mới thi hành được là một kiểu ban luật như vậy.. Đọc văn bản luật giấy trắng mực đen rồi nhưng hiểu luật thế nào, giải thích thế nào… thì không được phép, nếu không có văn bản dưới luật của bên thực thi luật ban hành.. Chưa nói đến việc thực thi hay không, thực thi thế nào, có đúng luật hay không là hoàn toàn tùy thuộc vào bên thực thi luật, cho thế nào dân được thế ấy. Một thí dụ khác là quy định những tội danh lạ lùng đại loại như “Tội lợi dụng các quyền tự… xâm phạm lợi ích của…”. Quyền đương nhiên của người dân thì không thể coi như quyền hạn, chức vụ của quan chức để mà lợi dụng. Người dân chỉ có thể làm sai hoặc đúng pháp luật mà thôi , dù có sử dụng hay không sử dụng các quyền đó. Một thời đã có phán quyết về việc người dân phạm “tội lợi dụng sơ hở của pháp luật để…”. Rõ ràng phải xử người tạo ra sơ hở của pháp luật, sao lại xử người sử dụng nó!

Thật chẳng khác gì câu cửa miệng của dân gian ngày xưa: Vua ban, Quan dạy, Dân chạy ngược chạy xuôi. Chuyện này kéo dài quá lâu đã thành điều mặc nhiên đối với các chính khách lập pháp, hành pháp và tư pháp Việt nam. 

Chả thế mà vừa qua Quốc hội có quyết định chưa thông qua luật đất đai sửa đổi, tuy là việc bình thường của lập pháp các nước, nhưng ở ta lại có một hiệu ứng đặc biệt. Một tờ báo đã viết, quyết định không thông qua theo đúng lộ trình này khiến nhiều vị đại biểu quốc hội thở phào. Còn với những người dân bình thường, ít chữ nghĩa, thì nói, thế là hợp đạo lý. 

Khái niệm đạo lý ở đây chẳng liên quan gì đến cái đạo sắc của vua ban cả. Đạo lý (**) tự cổ chí kim, ở các nước có văn hóa, đều có nghĩa như nhau, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Đạo là con đường sáng phải đi. Lý là cái lẽ đúng phải theo. Như vậy đạo lý chính là cái cơ sở đúng đắn cả phần xác lẫn phần hồn, là chuẩn mực đầu tiên của xã hội con người. 
Nông dân lấy đất đai để sản xuất kiếm miếng ăn. Đại gia cũng lấy đất đai làm kinh doanh kiếm tiền. Cả hai đều làm kinh tế. Liệu các đại biểu quốc hội có giật mình không khi nghiễm nhiên ra luật cho nhà nước thu hồi đất của nông dân đang sản xuất để giao cho đại gia kinh doanh, cho dù Quốc hội không công nhận quyền sở hữu đất đai đi nữa? Các đại biểu quốc hội thở phào quyết định chưa thông qua luật đất đai sửa đổi vì chắc đã bắt đầu cắn rứt, đạo lý ở đâu, dù vẫn quen làm luật đất đai theo kiểu một “đạo” luật, tức kiểu ban luật cho dân. 

Hiến pháp là đạo luật gốc của xã hội vì vậy khi xây dựng Hiến pháp, vì vậy phải lấy Đạo lý làm tiêu chí khởi thủy. Đạo lý không phải và không thể là ý chí của một người, một nhóm người, một tổ chức. Nó phải được toàn nhân loại thừa nhận. Đó là đạo lý phổ quát. 

Dù rất tôn thờ Nho giáo, và thừa nhận Nho giáo là học thuyết có ngàn năm lịch sử, đã dẫn dắt ông cha ta xây dựng đất nước, truyền thống văn hóa xã hội, nhưng chắc rằng không thể lấy học thuyết “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” coi là đạo lý mở đầu cho Hiến pháp. Không phải vì học thuyết đó không xuất phát từ Việt nam, đơn giản, đó không phải là đạo lý phổ quát, nó chỉ dành cho nhóm gọi là “người quân tử”, còn bình dân, không phải ai cũng muốn, cần và có thể trị quốc, bình thiên hạ. Lại càng không thể dựa vào đó để đưa vào Hiến pháp, giả dụ theo quan điểm của nho gia, Điều X: Vua là người thay trời trị dân. Toàn bộ quyền lực quốc gia tập trung vào tay vua, từ lập pháp, hành pháp đến tư pháp… Hoặc viết Điều Y: Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung…(***)

Những dòng đầu tiên bản tuyên ngôn độc lập của Việt Nam 1945 là lấy từ Tuyên ngôn độc lập Mỹ: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc", và Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyên Pháp: ”Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi”. Với khẳng định tại Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt nam: “Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được”, dân tộc Việt nam đã công nhận đó chính là đạo lý của loài người, của xã hội, và nướcViệt nam độc lập cũng nằm trong tập hợp văn minh đó, dù xuất xứ đầu tiên những tuyên ngôn đó từ đâu. 

Hiến pháp cũng như luật pháp được lập ra để xây dựng một cộng đồng xã hội văn minh. Nó phải tuân thủ và giải quyết nhiều yêu cầu của xã hội con người, mà các yêu cầu đó về nguyên tắc có thể ảnh hưởng lẫn nhau và có khi loại trừ nhau. Vì vậy các yêu cầu đó phải có một thứ tự ưu tiên, cái trước được ảnh hưởng cái sau, nhưng không có chuyện ngược lại. Khoa học đã xác định, thứ tự đó là : Đạo lý, Lợi ích, Hậu quả và tính Khả thi. 

Theo dõi các phiên thảo luận Hiến pháp vừa qua ở quốc hội, có thể thấy các đại biểu đa phần là xem xét theo thứ tự đảo ngược. Thậm chí, nguyên tắc tối thượng là tôn trọng đạo lý thì không mấy người đề cập tới. May mắn là hãy còn có cơ hội để các đại biểu tự nhắc mình, làm sao cho hợp đạo lý. Còn người dân ít chữ thì hiểu và đòi hỏi điều đó từ lâu rồi. 

Hiến pháp 1992 sửa đổi có tôn trọng đạo lý hay không, trách nhiệm đang chờ ở các đại biểu quốc hội trong kỳ họp tới. 

---

(*) Đạo 纛, theo tìm hiểu của người viết, thuật ngữ “Đạo luật” không thông dụng trong ngôn ngữ Trung hoa

(**) Đạo lý 道理, justification basis

(***) Vua xử bầy tôi chết, bầy tôi không chết là không trung thành


Những đoạn màu đỏ là đã được biên tập , lược đi (có thông báo cho tác giả) khi đăng lên Tạp chí Tia sáng

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Bốn thập kỷ nhìn lại

Thánh dạy: Vào tuổi bốn mươi không lầm lẫn nữa
(Tử viết: Tứ thập nhi bất hoặc子曰:四什而不惑)

Bốn thập kỷ hết đánh nhau,
Ngẫm mình lạc hậu mà đau đớn lòng!
Đã gần 4 thập kỷ trôi qua ,kể từ 1975. Sau gần 4 thập kỷ ít đánh nhau , xã hội Việt Nam hiện nay phân thành hai nhóm lớn, nhóm U50+ (45 tuổi trở lên) và nhóm U45- (dưới 45 tuổi). Nhóm tuổi trẻ U45- là nhóm ít dính líu trực tiếp với quá khứ, dù cho lớn lên ở trong hay ngoài nước , đối với họ , thay đổi cái cũ lỗi thời để VN có một thể chế hội nhập, tiến bộ , hòa hợp dân tộc ,là điều ít phải bàn cãi.

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Thư giãn

THƯ GIÃN: 

NGƯỜI VIỆT  TA ĐÂU CÓ KÉM AI

Trần Gia nhặt được trên net:



* Người Ả rập đặt quả táo lên đầu 1 cô gái xinh đẹp, lùi xa 100m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút, bửa đôi quả táo. Anh ta nói: “I’m Sinbad”. Người Anh đặt quả chanh lên đầu 1 cô gái xinh đẹp khác, lùi xa 150m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút, xuyên qua quả chanh. Anh ta nói: “I’m Robin Hood”. Người cuối cùng Việt Nam nhìn 2 đối thủ đầy khinh bỉ. Anh ta đặt 1 trái sơri lên đầu cô gái xinh đẹp nhất, lùi xa 200m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút. Anh ta nói: “I’m …Sorry”.

* Xe đang trên đường ra sân bay, người khách Nhật Bản nhìn thấy một chiếc xe vọt qua, ông ta thích thú thốt lên: – Ooh… TOYOTA! Made in Japan! Very fast! Một lúc sau lại có một chiếc xe khác phóng qua, ông khách lại reo to: – Ooh… Nissan! Made in Japan! Very fast! Người lái xe bắt đầu cảm thấy bực mình, chưa kịp có ý kiến gì thì lại nghe thấy ông khách Nhật Bản hãnh diện reo: – Ooh… Misubishi! Made in Japan! Very fast!… Đến sân bay, người khách xuống xe trả tiền taxi, người lái taxi nói: 200 USD – Ooh… Very expensive!!! This is a short distance! Người lái xe thản nhiên chỉ vào đồng hồ tính km và nói: – Made in VN! Very Fast!




* Trong 1 cuộc thi nhịn đói gồm 3 nước Anh, Nhật và Việt Nam. Mỗi người bị nhốt trong 1 cái hộp sắt và có gắn chuông, hễ ai không chịu nổi thì “reng…reng” sẽ được ra ngoài, ai chịu đựng lâu nhất sẽ thắng. Thằng Anh chịu đc 3 ngày thì “reng…reng”. Thằng Nhật chịu đc 5 ngày phải bò ra. Qua tới ngày thứ 7 thấy thằng VN vẫn im hơi lặng tiếng. BTC quyết định cho VN thắng. Nhưng khi mở hộp thi thấy thằng VN nằm chết từ lúc nào rồi, trên vách còn ghi dòng chữ bằng máu “…đm thằng nào cắt chuông của tao!”

                                                        
* Sau thành công của kỳ thi Olimpic toán quốc tế. Nước chủ nhà Việt Nam lại tổ chức một cuộc hội thảo giáo dục, bao gồm những bộ trưởng bộ giáo dục các nước có nền giáo dục phát triển. Hội nghị đang tranh cãi xem nước nào có nền giáo dục tốt nhất. Nước Mỹ: – Nước chúng tôi, tin học đóng vai trò hàng đầu, một đứa trẻ 3 tuổi có thể sử dụng thành thạo máy vi tính và internet. Mọi người xôn xao về báo cáo này. Trung Quốc: – Thế đã là gì, ở Trung Quốc, có những thần đồng mới 9 tuổi đã có thể theo học chương trình đại học. Cả hội nghĩ vỗ tay nhiệt liệt. Đến Việt Nam, đất nước chủ nhà, ai ai cũng hồi hộp trước bài phát biểu của ông bộ trưởng:


                                                       
* Gần đây trên các báo thế giới, các nhà khoa học người Nhật có đăng tin: “Họ đã đào sâu 100m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp đồng 1000 năm tuổi” – Điều này chứng minh 1000 năm trước người Nhật đã xài điện thoại để bàn???!!!” Vài năm sau, người Mĩ lại đăng: “Họ đào sâu 200m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp quang 2000 năm tuổi!!!” – Chứng tỏ 2000 năm trước người Mĩ đã xài truyền hình cáp và Internet!!!. Chỉ sau đó 1 ngày, người Việt Nam đăng tin: “Họ đã đào sâu 500m xuống lòng đất và chẳng phát hiện gì cả!” – Chứng tỏ 5000 năm trước VN xài Wireless!!!

* Cả thế giới đều phải kiêng nể người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm rồi mới nói. Người Nhật lại sợ Trung Quốc vì Trung Quốc ko nói mà làm. Người Trung Quốc lại sợ ai??? Xin thưa Trung Quốc sợ nhất Việt Nam vì Việt Nam nói 1 đằng làm 1 nẻo…

* Chúa trời quá bộ xuống thăm Địa ngục, ngài đi dạo mọi nơi. Đến khu vạc dầu đang nấu tội nhân, mỗi vạc đều có ghi tên mỗi nước. Nhưng lạ thay, chỉ duy nhất 1 vạc đề VN ko đậy vung. Ngạc nhiên người mới hỏi Quỉ sứ, Quỉ sứ cười hà hà: – Dân các nước khác nếu ko đậy vung là chúng công kênh nhau thoát khỏi vạc ngay nên phải đậy. Riêng bọn VN, cứ thằng nào ngoi lên là bị thằng dưới kéo xuống liền nên đậy vung làm gì cho…phí.
                                                                                          
* Một người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm nay là ngày của tuần lễ Free, sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc nhận được 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn. Một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng Free, thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza. Một lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được Free, sáng hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông VN đang đứng chờ.

* Ông Việt Nam mới học tiếng Anh vô tình đụng phải ông Tây nên nói: “I’m sorry”. Ông Tây cũng lịch sự: “I’m sorry too”. Ông Việt Nam nghe xong vội vàng: “I’m sorry three”. Ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: “What are you sorry for?” Ông VN làm luôn: “I’m sorry five”. Ông Tây lo lắng hỏi ông Việt Nam: “Sorry, are you sick?”. Ông VN vẫn thản nhiên “I’m Sorry Seven”. Ông Tây tức lắm trợn mắt hỏi “Sorry, do you intend to count to eight?”. Ông Việt Nam kiên nhẫn “I’m sorry nine”… Ông Tây ngọng luôn: “Then..then…” Ông Việt Nam: “I’m sorry eleven…”

* Trên máy bay có chở tổng thống Mỹ, Bill Gates, Đức giáo hoàng và một anh Việt Nam, đang bay qua Đại Tây Dương thì máy bay có sự cố. Viên phi công chạy ra nói: – Phải nhảy dù thôi máy bay hỏng nặng quá không sửa dc! Rồi lấy một cái dù phóng xuống ngay. Lúc đó kiểm tra lại mới biết hiện chỉ còn 3 cái dù. Tổng thống Mỹ nói: – Tôi là người quan trọng nhất nên tôi phải sống! Rồi lấy một cái dù nhảy ra ngoài. Bill Gates nói: – Tôi là người thông minh nhất tôi cũng cần sống! Rồi quơ vội cái dù nhảy ra ngoài. Lúc này Đức Giáo Hoàng nói : – Cha sống đã lâu rồi nên con hãy lấy dù nhảy ra ngoài đi. Anh VN trả lời: – Không cần vậy đâu cha ơi! Thằng thông minh nhất thế giới vừa ôm cái mùng của con nhảy ra ngoài rồi!

                   

* Một giáo sư nghiên cứu về tâm lý học của các quốc gia thực hiện một chuyên đề về cách cư xử của các dân tộc trên thế giới. Ông ta chọn 2 người đàn ông và 1 người đàn bà của các nước Tây Ban Nha, Anh, Pháp và Việt Nam, rồi đưa đến 4 hòn đảo hoang khác nhau. Sau một thời gian, ông ta quay trở lại. Khi đến hòn đảo của những người nước Tây Ban Nha, ông rất ngạc nhiên khi chỉ thấy còn mỗi cô gái. Ông hỏi : – Thế hai chàng trai còn lại đâu rồi? – Họ cùng yêu tôi và không ai chịu nhường ai cả, cuối cùng họ lao vào nhau quyết tử, và chết sạch cả rồi – cô gái trả lời. – Ðúng là người Tây Ban Nha – ông giáo sư nghĩ – Họ hiếu chiến như những trận đấu bò tót của dân tộc họ. Khi đến hòn đảo của Anh, ông thấy mỗi người ở mỗi góc của hòn đảo, bèn hỏi : – Tại sao các bạn lại không cùng nhau làm việc ? – Trước khi đưa chúng tôi đến đây, ông có giới thiệu chúng tôi với nhau đâu – một người trả lời. Quả là một dân tộc lịch sự !!! Khi đến hòn đảo của nước Pháp, ông thấy một thanh niên đang làm vườn và hỏi : – Hai người kia đâu rồi ? Chàng thanh niên đáp : – Tôi yêu cô ấy, và anh kia cũng vậy. Nên chúng tôi chia nhau mỗi người yêu cô ấy một tuần. Bây giờ thì đến lượt anh ta. Họ đang sống với nhau ở đằng kia, còn tôi thì phải làm việc. À, nước Pháp, một đất nước của tình yêu và sự lãng mạn. Cuối cùng, Khi đến hòn đảo có người Việt Nam thì chỉ thấy 2 anh thanh niên đang ngồi nhậu. Ông hỏi: – Cô gái kia đi đâu rồi? Hai thanh niên nói: – Cô ấy đã đi sang hòn đảo khác rồi. Cô ấy thích ngoại kiều hơn.
                              
* Trong 1 cuộc thảo luận gồm 4 nước: Việt Nam, Nhật, Bungari và Hà Lan. Nước Nhật khoe: – Nước tui có hoa anh đào là đẹp nhất!! VN tiếp: – Đáng để lót đít ngồi. Nhật , Hà Lan: – Đúng, đúng… Đến Bungari khoe: – Nước tôi có hoa hồng đẹp nhất! VN: – Đáng để lót đít ngồi. Nhật, Hà Lan: – Đúng, đúng… Hà Lan vội khoe về nước mình: – Còn nước tui có hoa Tulip là đẹp nhất!! VN lại nói : – Đáng để lót đít ngồi. Nhật, Bun: – Đúng, đúng… Cả ba nước nỗi giận quay sang VN và hỏi: – Thế VN có gì mà nói? VN thản nhiên đáp: – Có xương rồng <~~~ lót ngồi thử xem! ^^
 
* 3 vị tướng người Nhật, Mĩ và Việt Nam thi xem quân đội của ai dũng cảm nhất. Người Mĩ nói : – Bây giờ tôi cho 1 tiểu đội lính của mình vào một căn phòng. Sau khi tôi thả 1 sợi lông chạm đất thì 1 phút sau lính của tôi sẽ tự sát hết. Quả đúng như vậy, sau khi vị tướng người Mĩ thả sợi lông xuống đất và đi ra khỏi phòng thì nghe thấy tiếng cầu kinh của binh sĩ Mĩ và một phút sau tất cả đều tự sát hết. Đến lượt vị tướng người Nhật nói: – Cần gì phải 1 phút. Chỉ cần sợi lông chạm đất là lính của tôi sẽ tự sát hết. Khi ông ta thả sợi lông rồi vừa bước ra khỏi phòng thì đã nghe thấy tiếng súng nổ và tất cả đều đã chết. Đến lượt Vị tướng Việt thì ông cũng làm như vậy và ba vị tướng ngồi chờ. Nhưng chờ đến nửa tiếng mà vẫn chưa nghe tiếng súng nên hai vị tướng kia cười chế giễu vị tướng Việt. Nhưng rồi ông cười khẩy và dẫn hai vị tướng kia vào phòng. Hai vị tướng kia há hốc mồm kinh ngạc vì tất cả anh lính đều đang nằm dưới sàn nhà…. thổi lông gà để không cho nó chạm đất.
·.
* Trong một liên hoan kiếm thuật thế giới, hiệp sĩ Pháp ra sân khấu. Nhân viên của ban tổ chức thả ra một con ruồi, anh ta lập tức vung kiếm, bổ con ruồi ra làm đôi. Cả hội trường vỗ tay như sấm. Tiếp đó, võ sĩ Nhật bổ một con ruồi khác ra làm tư. Cả hội trường nín thở, chờ sự xuất hiện của đương kim vô địch VN. Ruồi thứ ba được thả ra. Kiếm sĩ VN vung kiếm như gió, mũi kiếm thẳng hướng con ruồi… nhưng chúng không hề hấn gì. Cả hội trường ngạc nhiên, thất vọng, riêng anh ta vẫn mỉm cười mãn nguyện. Có người hét: – Còn đắc ý à, thất bại rồi! – Xin quý vị nhìn kỹ cho! Con ruồi đó tuy vẫn sống, nhưng…. nó sẽ không bao giờ làm cha được nữa !

                          

* Có cuộc thi điều khiển voi giữa ba nước: Mỹ, Nga và Việt Nam. Mở đầu cuộc thi là làm sao để con voi đực nhảy lên nhảy xuống. Nga gắn lò xo cho voi nhưng chỉ nhảy được một cái rồi té. Mỹ mở nhạc hết cỡ cho con voi có hứng nhảy, nhưng qua hết 10 album nó chỉ vẫn nhấc được hai chân. Tới Việt Nam, nhẹ nhàng và không tốn kém, “đấm” vào chỗ ấy của con voi… thế là nó nhảy như điên. Tới vòng hai, làm sao cho con voi lắc đầu. Mỹ và Nga cố cầm đầu con voi mà lắc. Việt Nam cũng nhẹ nhàng xử lý… – Mày có muốn giống như hồi nảy nữa không cưng? Con voi lắc đầu như điên.

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013



Một bản án bỏ túi nữa sẽ trình làng 

                                                                                                       Trần Định


            
         Để Tòa án Nhân Dân Hải Phòng xử tù oan anh Đoàn Văn Vươn và những người thân bằng kết luận “giết người”và”chống đối người thi hành công vụ” khác nào là việc vừa ăn cướp vừa la làng, là làm trái ý kiến của người đứng đầu Chính phủ đã kết luận hôm 10/2/2012 rằng “việc cưỡng chế vườn và đầm nhà anh Đoàn văn Vươn là trái pháp luật”.

         Ngày mai (8/4/2013), lại vẫn tòa này sẽ  xử 5 cựu quan chức ở huyện Tiên Lãng, trong đó có cựu Chủ tịch huyện Lê Văn Hiền và cựu Phó Chủ tịch huyện Nguyễn Văn Khanh, trong vụ phá nhà của 2 anh em ông Đoàn Văn Vươn trong cái gọi là vụ cưỡng chế thu hồi đất. Lại thêm một lần nữa, họ đã làm “trái pháp luật” như lời kết luận của Thủ tướng. Có nghĩa là họ đã lạm dung chức quyền huy động đến cả CA và bộ đội cướp đất phá nhà của người dân. Vậy mà theo thông báo của TAND TP Hải Phòng, từ ngày 8-4 đến ngày 10-4, TAND TP Hải Phòng mở phiên tòa sơ thẩm chỉ là để xét xử vụ án hình sự “Hủy hoại tài sản” và “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại khu vực đầm nuôi trồng thủy sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý trong 2 ngày 5 và ngày 6-1-2012. 

       Phiên tòa chưa diễn ra, nhưng theo cáo trạng của VKS Hải Phòng công chúng đã dễ nhận thấy một bản án bỏ túi nữa sắp được trình làng: Trong 5 bị cáo trên, bị cáo Lê Văn Hiền (SN 1958, nguyên Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng) chỉ bị truy tố tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, vi phạm khoản 1, Điều 285 Bộ Luật Hình sự (BLHS); 3 bị cáo Nguyễn Văn Khanh (SN 1961, nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng), Phạm Xuân Hoa (SN 1955, nguyên trưởng phòng TN-MT huyện Tiên Lãng), và Lê Thanh Liêm (SN 1963, nguyên Chủ tịch UBND xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng) chỉ bị bị truy tố tội “hủy hoại tài sản” theo điểm a, khoản 3, Điều 143 BLHS; bị cáo Phạm Đăng Hoan (SN 1960, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang) bị truy tố tội “hủy hoại tài sản”, vi phạm điểm g, khoản 2,  Điều 143 BLHS.

            Họ đã gọi việc cướp đất, cướp đầm, phá tài sản là ngôi nhà xây bằng gạch của nhà ông Quý là “lều” để xử không đúng tội cho những kẻ lạm dụng chức vụ, quyền hạn gây nên thảm họa cho cả một đại gia đình nông dân chân lấm tay bùn càn cù, cực nhọc làm trong bao nhiêu năm bằng thực hiện cái gọi là " tiến hành trưng cầu, hội đồng định giá tài sản đã xác định thực tế giá trị tài sản bị hủy hoại trên chỉ có 295 triệu đồng, trong đó tài sản của vợ chồng ông Quý là trên 191 triệu đồng, tài sản của vợ chồng ông Vươn là trên 104 triệu đồng. .





Ngôi nhà 2 tầng xây bằng gạch và bê tông như thế này được người ta gọi là "lều" để làm nhẹ tội cho các bị can. 

Ảnh: Xuân Phương

           Theo cáo trạng, UBND huyện Tiên Lãng đã ban hành Quyết định số 3307 (ngày 24-11-2011) áp dụng biện pháp cưỡng chế để thu hồi diện tích 19,3ha đầm giao nuôi trồng thủy sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Đồng thời, cùng ngày UBND huyện có Kế hoạch 104 về việc tổ chức cưỡng chế để thi hành Quyết định hành chính thu hồi đất đối với ông Đoàn Văn Vươn.

           Để tổ chức cưỡng chế, ngày 25-11-2011, Chủ tịch UBND huyện Lê Văn Hiền đã ký quyết định 3312 về việc thành lập ban chỉ đạo cưỡng chế và giao cho ông Nguyễn Văn Khanh làm trưởng ban chỉ đạo.

           Ông Khanh đã nhiều lần trực tiếp chỉnh sửa và ký ban hành thông báo số 255 ngày 28-12-2011 phân công nhiệm vụ cho các tổ công tác để tháo dỡ tài sản ở khu vực có quyết định cưỡng chế. 

Cái người ta gội là "lều" được xây dựng bằng những vật liệu như thế này đây. Còn cái lều thực sự mới được vợ con gia đình anh em nhà anh Đoàn Văn vươn mới dựng đẻ ở sau khi ngôi nhà kiên cố của họ bị phá.  Ảnh: Xuân Phương



            Tại hiện trường trong buổi cưỡng chế ngày 5-1-2012, Nguyễn Văn Khanh là người trực tiếp ra lệnh cho Phạm Xuân Hoa, Lê Thanh Liêm, Phạm Đăng Hoan để đôn đốc những người được trưng dụng trực tiếp tháo dỡ lều trong đầm của gia đình ông Vươn, ông Quý. Việc tháo dỡ một ngôi nhà xây bằng gach và bê tông bằng máy ủi được thực hiện trong 2 ngày 5 và 6-1-2012 mà người ta dám gọi là “lều”.( xem ảnh)
             Phạm Xuân Hoa, Lê Thanh Liêm, Phạm Đăng Hoan mặc dù biết ông Khanh chỉ đạo phá dỡ tài sản là không đúng với Kế hoạch nhưng vẫn giúp sức cho ông Khanh thực hiện việc phá dỡ làm hư hỏng tài sản của gia đình ông Vươn, ông Quý.
          
            Riêng đối với Lê Văn Hiền, cơ quan điều tra xác định, Hiền đã không có biện pháp đôn đốc, kiểm tra, giám sát trong quá trình chuẩn bị cưỡng chế và tổ chức cưỡng chế. Ông Hiền đã không phát hiện ngăn chặn kịp thời để Khanh cùng đồng phạm thực hiện việc thóa dỡ tài sản không đúng với kế hoạch 104 ngày 24-11-2011, gây ra hậu quả nghiệm trọng.
Việc định tội theo luật ra sao cho đúng người đúng tội, chúng tôi xin dành cho các luật sư có lương tâm, dũng cảm nói lên sự thật để bênh vực cho người vô tội. Với chúng tôi, những công dân bình thường, chúng tôi thấy những thông báo mà chúng tôi dẫn  trên đây theo tác giả Trọng Đức ở báo Người Lao động là không chấp nhận được