Thứ hai, ngày 02 tháng mười hai năm 2013
Một chuyến đi xa-
Ghi chép dọc đường 2000km nam Đông dương -
Đoạn I:Sài Gòn-Gia Nghĩa (Đăk Nông)
Từ hai năm nay , tôi không dám đi đâu xa bằng ô tô. Nguyên do là gần hai năm trước, kể từ ngày định mệnh 17/12/2011, ngày mà khi chiếc xe đang bon bon trên đường Hồ chi Minh, đoạn giáp giữa Quảng bình-Hà tĩnh, mất lái đâm vào núi rồi quay đầu lao xuống vực, tôi còn kịp nghĩ, chẳng lẽ cuộc đời lại kết thúc như thế này . May sao trời phật, tổ tiên phù hộ, chẳng ai việc gì, trừ tôi bị thương cột sống ,phải nằm bất động 3 tháng. Thế mà nhờ cao thuốc gia truyền chính hiệu Gia phổ, Hương khê, quê tôi dưới chân núi Trường sơn, dần dần ngồi dậy rồi đi lại được. Từ đó ,cứ nghĩ đến đi ô tô là thấy rờn rợn. Nói như Voltaire, thời gian là một cái chổi tuyệt vời, cảm giác sợ dần vơi đi, máu dịch chuyển khám phá nổi lên, nhân có chuyến công tác , tôi lại quyết định thử sức đi vài ngàn cây số đường bộ xem sao.
9/11 khởi hành, hai thằng cháu nội họ Trần (người Đức gốc Việt 100%) LeAn và Michael Bình Minh theo xe tiễn Ông ở Viện IAPSI , nhưng đến Viện thấy cái cửa ra vào nhận dạng bằng dấu vân tay, hai cậu lạ quá , chỉ mải mê khám phá công nghệ , quên cả Ông nội sắp đi lên sân bay với các cô chú trong đoàn.
![]() |
| Hai dưa cháu nội theo lên tận Viện để tiễn Ông |



