Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Giới thiệu sách của tác giả Vân Long

Hà Nội.
Chiều tháng Bảy.
Ngày 25. 
Năm 2013. 
Trung Tâm VH & NN Đông Tây đã tổ chức giới thiệu sách của tác giả Vân Long. Nhiều nhà thơ, nhà văn và nhà báo các thế hệ đã dự khán buổi giới thiệu do nhà phê bình VH Phạm Xuân Nguyên – chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội- và chính tác giả là thuyết trình viên.
Trước khi trở thành tác giả lớn, Vân Long từng là nghệ sĩ violon.
Trích ngang này do  Trung Tâm VH & NN Đông Tây đính kèm theo Thiệp mời đủ để bình về cụm từ “ tác giả lớn”. Vì việc riêng, tôi đến muộn và chuồn sớm khỏi cuộc giới thiệu và chỉ lưu lại đó không trên 10 phút. Hy vọng mỗi file ảnh trong anbom này là một bông hoa tặng Anh Chị Vân Long và GĐ nhân dịp Anh đẻ một lúc hai đưa con tinh thần vào một chiều hè Hà Nội.
(Trần Định)

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013


Posted by adminbasam on July 18th, 2013
 Tương Lai
Sau chuyến thăm Trung Quốc thì chuyến công du sắp tới của ông Chủ tịch Nước là mối bận tâm của rất nhiều người đang trĩu nặng suy tư về vận nước. Những hoạt động ngoại giao dồn dập trong thời gian qua càng làm cho mối bận tâm ấy thêm bức xúc trước những diễn biến mới của thời cuộc trong nước và thế giới. Những hoạt động đối ngoại gắn liền máu thịt với hoạt động đối nội, mà về thực chất thì nội lực của dân tôc, thế đứng của đất nước là nhân tố quyết định chiến lược và sách lược đối ngoại.

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Đạo luật và Đạo lý

10:24-03/07/2013 

Đạo luật và Đạo lý
Trần Xuân Hoài

Hiến pháp là đạo luật gốc của xã hội vì vậy khi xây dựng Hiến pháp phải lấy Đạo lý làm tiêu chí khởi thủy. Đạo lý không phải và không thể là ý chí của một người, một nhóm người, một tổ chức. Nó phải được toàn nhân loại thừa nhận. Đó là đạo lý phổ quát.

Cùng với việc bỏ phiếu tín nhiệm các chức danh do Quốc hội bầu và phê chuẩn, việc 292/348 phiếu yêu cầu chưa thông qua Đạo luật đất đai sửa đổi là điểm nhấn đặc biệt trong kỳ họp này của Quốc hội. 


Luật pháp là chuyện trọng đại hàng đầu của một nhà nước. Chỉ riêng thuật ngữ thôi cũng đã phải cân nhắc kỹ lưỡng. Các sinh viên luật trẻ tuổi đang tranh luận kịch liệt về phân biệt thuật ngữ "luật", "bộ luật" và "đạo luật". Điều này xin dành cho các vị hàn lâm áo mão cũng như các cây đa cây đề về luật pháp trả lời cho các bạn trẻ, và cũng là để các vị tự vấn mình. 

Tìm trong tiếng Việt, có hai thứ văn bản được gọi là “Đạo”. Thứ nhất là Đạo sắc phong của vua. Ví như bản hiệu “Tiết hạnh khả phong” vua ban cho bà góa trẻ thờ chồng trọn đời. Cái thứ hai là Đạo luật. Chữ “Đạo” ở cả hai trường hợp cùng một ý, có lẽ xuất phát từ chữ Đạo(*), gốc Hán-Việt là cờ tiết, biển hiệu nhà vua. Chắc các cụ nhà ta ngày xưa ghép từ gốc Hán tạo ra hai thứ văn bản có chữ Đạo này với ý cái văn bản nào được vua ban, thì gọi là đạo. Như vậy, đạo luật phải chăng là hàm ý của vua ban luật cho dân. Điều suy đoán đó có thể đúng, có thể sai. Nhưng trên thực tế thì cung cách làm luật, tư duy làm luật, cách thảo luận và thông qua luật của nước ta ngày nay vẫn mang đậm dấu ấn của việc ban cho dân cái luật. Nói khác đi, luật là để cho đối tượng bị luật điều chỉnh chấp hành, còn người thảo ra và thi hành luật đó thì không thể bị ràng buộc. Chỉ lấy một thí dụ nhỏ, luật đã soạn ra, được thông qua rồi, mà còn phải chờ thông tư, nghị định mới thi hành được là một kiểu ban luật như vậy.. Đọc văn bản luật giấy trắng mực đen rồi nhưng hiểu luật thế nào, giải thích thế nào… thì không được phép, nếu không có văn bản dưới luật của bên thực thi luật ban hành.. Chưa nói đến việc thực thi hay không, thực thi thế nào, có đúng luật hay không là hoàn toàn tùy thuộc vào bên thực thi luật, cho thế nào dân được thế ấy. Một thí dụ khác là quy định những tội danh lạ lùng đại loại như “Tội lợi dụng các quyền tự… xâm phạm lợi ích của…”. Quyền đương nhiên của người dân thì không thể coi như quyền hạn, chức vụ của quan chức để mà lợi dụng. Người dân chỉ có thể làm sai hoặc đúng pháp luật mà thôi , dù có sử dụng hay không sử dụng các quyền đó. Một thời đã có phán quyết về việc người dân phạm “tội lợi dụng sơ hở của pháp luật để…”. Rõ ràng phải xử người tạo ra sơ hở của pháp luật, sao lại xử người sử dụng nó!

Thật chẳng khác gì câu cửa miệng của dân gian ngày xưa: Vua ban, Quan dạy, Dân chạy ngược chạy xuôi. Chuyện này kéo dài quá lâu đã thành điều mặc nhiên đối với các chính khách lập pháp, hành pháp và tư pháp Việt nam. 

Chả thế mà vừa qua Quốc hội có quyết định chưa thông qua luật đất đai sửa đổi, tuy là việc bình thường của lập pháp các nước, nhưng ở ta lại có một hiệu ứng đặc biệt. Một tờ báo đã viết, quyết định không thông qua theo đúng lộ trình này khiến nhiều vị đại biểu quốc hội thở phào. Còn với những người dân bình thường, ít chữ nghĩa, thì nói, thế là hợp đạo lý. 

Khái niệm đạo lý ở đây chẳng liên quan gì đến cái đạo sắc của vua ban cả. Đạo lý (**) tự cổ chí kim, ở các nước có văn hóa, đều có nghĩa như nhau, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Đạo là con đường sáng phải đi. Lý là cái lẽ đúng phải theo. Như vậy đạo lý chính là cái cơ sở đúng đắn cả phần xác lẫn phần hồn, là chuẩn mực đầu tiên của xã hội con người. 
Nông dân lấy đất đai để sản xuất kiếm miếng ăn. Đại gia cũng lấy đất đai làm kinh doanh kiếm tiền. Cả hai đều làm kinh tế. Liệu các đại biểu quốc hội có giật mình không khi nghiễm nhiên ra luật cho nhà nước thu hồi đất của nông dân đang sản xuất để giao cho đại gia kinh doanh, cho dù Quốc hội không công nhận quyền sở hữu đất đai đi nữa? Các đại biểu quốc hội thở phào quyết định chưa thông qua luật đất đai sửa đổi vì chắc đã bắt đầu cắn rứt, đạo lý ở đâu, dù vẫn quen làm luật đất đai theo kiểu một “đạo” luật, tức kiểu ban luật cho dân. 

Hiến pháp là đạo luật gốc của xã hội vì vậy khi xây dựng Hiến pháp, vì vậy phải lấy Đạo lý làm tiêu chí khởi thủy. Đạo lý không phải và không thể là ý chí của một người, một nhóm người, một tổ chức. Nó phải được toàn nhân loại thừa nhận. Đó là đạo lý phổ quát. 

Dù rất tôn thờ Nho giáo, và thừa nhận Nho giáo là học thuyết có ngàn năm lịch sử, đã dẫn dắt ông cha ta xây dựng đất nước, truyền thống văn hóa xã hội, nhưng chắc rằng không thể lấy học thuyết “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” coi là đạo lý mở đầu cho Hiến pháp. Không phải vì học thuyết đó không xuất phát từ Việt nam, đơn giản, đó không phải là đạo lý phổ quát, nó chỉ dành cho nhóm gọi là “người quân tử”, còn bình dân, không phải ai cũng muốn, cần và có thể trị quốc, bình thiên hạ. Lại càng không thể dựa vào đó để đưa vào Hiến pháp, giả dụ theo quan điểm của nho gia, Điều X: Vua là người thay trời trị dân. Toàn bộ quyền lực quốc gia tập trung vào tay vua, từ lập pháp, hành pháp đến tư pháp… Hoặc viết Điều Y: Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung…(***)

Những dòng đầu tiên bản tuyên ngôn độc lập của Việt Nam 1945 là lấy từ Tuyên ngôn độc lập Mỹ: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc", và Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyên Pháp: ”Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi”. Với khẳng định tại Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt nam: “Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được”, dân tộc Việt nam đã công nhận đó chính là đạo lý của loài người, của xã hội, và nướcViệt nam độc lập cũng nằm trong tập hợp văn minh đó, dù xuất xứ đầu tiên những tuyên ngôn đó từ đâu. 

Hiến pháp cũng như luật pháp được lập ra để xây dựng một cộng đồng xã hội văn minh. Nó phải tuân thủ và giải quyết nhiều yêu cầu của xã hội con người, mà các yêu cầu đó về nguyên tắc có thể ảnh hưởng lẫn nhau và có khi loại trừ nhau. Vì vậy các yêu cầu đó phải có một thứ tự ưu tiên, cái trước được ảnh hưởng cái sau, nhưng không có chuyện ngược lại. Khoa học đã xác định, thứ tự đó là : Đạo lý, Lợi ích, Hậu quả và tính Khả thi. 

Theo dõi các phiên thảo luận Hiến pháp vừa qua ở quốc hội, có thể thấy các đại biểu đa phần là xem xét theo thứ tự đảo ngược. Thậm chí, nguyên tắc tối thượng là tôn trọng đạo lý thì không mấy người đề cập tới. May mắn là hãy còn có cơ hội để các đại biểu tự nhắc mình, làm sao cho hợp đạo lý. Còn người dân ít chữ thì hiểu và đòi hỏi điều đó từ lâu rồi. 

Hiến pháp 1992 sửa đổi có tôn trọng đạo lý hay không, trách nhiệm đang chờ ở các đại biểu quốc hội trong kỳ họp tới. 

---

(*) Đạo 纛, theo tìm hiểu của người viết, thuật ngữ “Đạo luật” không thông dụng trong ngôn ngữ Trung hoa

(**) Đạo lý 道理, justification basis

(***) Vua xử bầy tôi chết, bầy tôi không chết là không trung thành


Những đoạn màu đỏ là đã được biên tập , lược đi (có thông báo cho tác giả) khi đăng lên Tạp chí Tia sáng

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Bốn thập kỷ nhìn lại

Thánh dạy: Vào tuổi bốn mươi không lầm lẫn nữa
(Tử viết: Tứ thập nhi bất hoặc子曰:四什而不惑)

Bốn thập kỷ hết đánh nhau,
Ngẫm mình lạc hậu mà đau đớn lòng!
Đã gần 4 thập kỷ trôi qua ,kể từ 1975. Sau gần 4 thập kỷ ít đánh nhau , xã hội Việt Nam hiện nay phân thành hai nhóm lớn, nhóm U50+ (45 tuổi trở lên) và nhóm U45- (dưới 45 tuổi). Nhóm tuổi trẻ U45- là nhóm ít dính líu trực tiếp với quá khứ, dù cho lớn lên ở trong hay ngoài nước , đối với họ , thay đổi cái cũ lỗi thời để VN có một thể chế hội nhập, tiến bộ , hòa hợp dân tộc ,là điều ít phải bàn cãi.

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013



Trần Định
ĐI ĂN GIỖ ÔNG KIM NGỌC
Kim Ngọc (1917-1979) tên thật là Kim Văn Nguộc, sinh ngày 10 tháng 10 năm 1917 tại thôn Đại Nội, xã Bình Định, huyện Yên Lạc, Vĩnh Phúc nguyên là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Vĩnh Phú

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013



THƯ NGỎ GỬI  THƯỢNG TƯỚNG NGUYỄN CHÍ VỊNH
Thưa thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh thân mến!

Sau khi đọc bài báo dưới đây trên VNexpress Thứ sáu, 7/6/2013, 19:44 GMT+7, tôi tán thành và ủng hộ quan điểm cho rằng “Nếu không có hòa bình thì đó là thảm họa,