Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017



Ngô Bảo Châu trên con đường trở thành ngụy dân chủ phản bội Dân




Ngô Bảo Châu trên con đường trở thành ngụy dân chủ phản bội dân tộc mình
Sau khi giải được cái bài toán về Bổ đề gì đó mà đa số dân Việt Nam có khi không mấy ai biết là để dùng vào việc gì, Ngô Bảo Châu đạt giải Toán học Fields. Sau đó, với tinh thần ưu đãi người tài, Ngô Bảo Châu được Chính phủ mời về nước, được tôn vinh, được cấp một căn hộ trị giá 12 tỉ VNĐ ở tòa nhà Vincom, là Viện trưởng Viện Nghiên cứu Cao cấp về toán… Tuy nhiên, từ khi đạt giải thưởng danh giá trên, đến nay hầu như bản thân GS. Ngô Bảo Châu chưa có những thành tích gì thêm góp sức cho nền toán học nước nhà. Chỉ thấy, thời gian của một GS Toán dường như không dành cho nghiên cứu về Toán học mà lại dành cho việc chõ mồm để đá xéo chế độ – một chế độ đã cho bản thân Ngô Bảo Châu và gia đình những ưu đãi tốt nhất. Cái này, người ta thường gọi là Ngô Bảo Châu đang phản bội người nuôi dưỡng mình, dân tộc mình.
Ngày 19/5/2016 vừa qua, trong khi người dân cả nước nói chung và người dân Nghệ An nói riêng thành kính kỷ niệm 126 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh thì một nhân vật mang học hàm Giáo sư ở độ tuổi còn khá trẻ viết trên mạng xã hội facebook rằng: “Có quý mến ai thì mong họ thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”. Có lẽ do bị nhận nhiều “gạch đá” từ dư luận vì status thiển cận trên nên GS. Ngô Bảo Châu đã ẩn nó đi. Nhưng, cộng đồng mạng đã nhanh chóng chụp lại tút trên để làm bằng chứng cho 1 phát ngôn nông cạn của một nhân vật mang học hàm GS hẳn hoi như Ngô Bảo Châu.
Có lẽ, không cần giải thích thì những người tiếp cận “tút” trên của Ngô Bảo Châu đều hiểu là ở vị GS này đang muốn nói điều gì. Tôi chưa được tiếp xúc với Ngô Bảo Châu nên không biết Châu giỏi Toán như thế nào nhưng chỉ qua mấy câu chữ trên thì thấy ở một vị mang hàm GS nhưng phát ngôn rất hồ đồ. Nếu nói về Phật giáo, Ngô Bảo Châu đang dùng sai khái niệm. Theo Wikipedia thì “Luân hồi là một phạm trù trong Phật giáo, chỉ vòng sinh tử, những lần đầu thai nối tiếp nhau, trạng thái bị luân chuyển của một loài Hữu tình khi chưa đạt giải thoát, chứng ngộ Niết bàn”.
Theo quan niệm Phật giáo, thoát khỏi luân hồi hay không chẳng do thế lực nào quyết định ngoài sự tu thân tích đức của chính chúng sinh đó. Các đức Phật và Bồ Tát đều đã thoát khỏi luân hồi mà không phải là nhờ có chúng sinh cầu mong cho họ điều đó và điều đó cũng không phụ thuộc việc ai bắt họ phải sống tiếp như thế nào. Nhưng dù cả nghìn năm trôi qua, nhân loại vẫn tiếp tục xưng tụng họ, tu học theo con đường mà họ đã chỉ dẫn cho.
Chủ tịch Hồ Chí Minh là lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam, nhân dân cả nước trải qua các thế hệ đều yêu quý, trân trọng, thành kính và noi theo Người. Bây giờ và mãi mãi sau này cũng sẽ là như vậy. Bởi Bác Hồ là tượng trưng cho những giá trị có tính trường tồn của dân tộc: Độc lập – Tự do – Hạnh phúc. Việc Người có thực sự ở cõi Niết bàn hay không, chắc chắn không liên quan gì đến “sự nghiệp”của đất nước hay của cá nhân. Nhưng những giá trị, chuẩn mực về đạo đức và tư tưởng của Người thì đã, đang và sẽ luôn là mục tiêu hướng tới của cả dân tộc trên mảnh đất cong cong hình chữ S nằm bên bờ biển Đông này.
Một quốc gia bước ra từ chiến tranh liên miên do bị các nước Thực dân, Đế quốc và trước đó là hơn ngàn năm Bắc thuộc, đầy rẫy những hậu quả từ hậu chiến tranh: mất mát, đau thương về người, kinh tế kiệt quệ, các phương tiện, vật chất bị phá hủy… Vì thế, dù đã trải qua hơn 40 năm sau chiến tranh, sự nghiệp xây dựng đất nước còn gặp nhiều khó khăn, không chỉ một bàn tay hay một nhóm bàn tay nào đó mà phải cần sự chung tay góp sức của cả dân tộc thì mới có thể vực dậy và phát triển đất nước. Đó cũng là một trong những lý do Chính phủ bỏ ra nhiều ưu đãi mà ít ai nhận được để mời GS. Ngô Bảo Châu – một vị Giáo sư về Toán học về nước để giúp sức cho đất nước.
Nếu ông GS này không hài lòng về chế độ thì tại sao xuất phát từ một công dân Việt Nam, mang học hàm Giáo sư, Ngô Bảo Châu không có những hành động văn minh hơn, thể hiện đẳng cấp Giáo sư của mình trong việc góp ý trên tinh thần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng hoàn thiện hơn? Ngược lại, Ngô Bảo Châu đang hành xử như một kẻ vô lại, không có học thức với trò đánh lén sau lưng. Một mặt, Ngô Bảo Châu nhận vinh quang, nhận những ưu đãi cả về vật chất lẫn tinh thần mà chế độ Xã hội chủ nghĩa này tặng, dùng nó để gây ảnh hưởng trong xã hội. Mặt khác, GS. Ngô Bảo Châu “đá bát” khi thỉnh thoảng rỉa rói, móc ngoáy một số vấn đề với những ngôn từ hạ đẳng, không xứng tầm với một vị mang học hàm GS như Ngô Bảo Châu.
Khi đánh giá về lịch sử thì nên đặt trong bối cảnh lịch sử, rồi hẵng phán xét này nọ với tư cách là thế hệ sau này. Và cách phát ngôn của GS này cũng không khác gì phương pháp chụp mũ.
Fb Nam Truong Hai thẳng thắn bình luận: “chuyên môn thì thiếu tập trung, lo chuyện đâu đâu làm gì, buồn quá cho một trí thức thiếu hiểu biết”; còn fb Phạm Quang Hưng thì chua chát, thở dài bình luận: “Anh ấy nói gì là việc của anh ấy. Nhưng thực sự em không khoái giáo sư toán mà chả thấy post cái gì về toán học cả, một hồi thành “giáo sư biết tuốt” thì buồn”. Đó là 2 trong hàng trăm, hàng ngàn bình luận của dư luận chỉ trích GS. Ngô Bảo Châu với “status” thiếu văn minh và có tính bồng bột, phiến diện trên.
Mới đây nhất, ông “giáo sư biết tuốt” này lại đăng đàn mạng xã hội kêu gọi cư dân mạng ủng hộ lời kêu gọi Nhà nước thả một tội phạm đã bị Tòa án nhân dân kết án trong phiên tòa sơ thẩm, một tội phạm xâm hại an ninh quốc gia, Mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Dĩ nhiên chẳng ai coi trọng lời kêu gọi của ông này, tuy nhiên đã thấy rõ, Ngô Bảo Châu đã sắp thành một ngụy dân chủ rồi. Đáng tiếc lắm thay!
Từ khi đạt giải thưởng Fields cùng với việc bùng nổ mạng xã hội facebook, có lẽ rằng, GS. Ngô Bảo Châu đang bị ảo tưởng, ngộ nhận với những con số lượt “like” và “share” của những facer ảo. Những con số ảo này trên mạng xã hội và những lời lẽ nịnh nọt từ cộng đồng mạng đã biến Ngô Bảo Châu từ một nhà khoa học chân chính, nhà toán học với những phát ngôn ất ơ, bị dư luận lên án. Nếu không sớm tỉnh ngộ, Ngô Bảo Châu sẽ không thoát khỏi tình trạng thân bại danh liệt.
An Chiến
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 459


LỜI BÀN

                                                                    LUÂN HỒI
Đức tin của các cộng đồng người thể hiện qua tín ngưỡng tôn giáo. Bất kỳ tôn giáo nào cũng xuất phát từ những lẽ được coi là hiển nhiên, được phán truyền bằng một cách nào đó, mà người ta gọi là “Mặc Khải” (reveilation). Tín đồ tất nhiên không được nghi ngờ, chất vấn dù nó mơ hồ, huyền bí đến mức nào đi nữa ! Ví như đạo Thiên chúa thì coi đó là lời của Chúa Trời gửi qua Jesu Christ là con của chúa trời. Đạo Hồi thì coi đó là lời của đấng tối cao (Allas) gửi cho tín đồ qua nhà tiên tri Mohamed, người đưa tin (Mesenger) duy nhất của Allas. Trong tín ngưỡng của Ấn giáo, những mặc khải được ghi lại trong Phạn Thư (kinh Bà La Môn, brāhmaṇa梵書,TK10 TCN), và hoàn chỉnh lại trong Áo Nghĩa Thư (义书 Upanishads TK 7-5 TCN). Luân Hồi (轮回 nguyên gốc:Samsāralà một trong những mặc khải đó. Theo Ấn giáo Luân Hồi còn được gọi là lưu chuyển, luân chuyển, đầu thai, có hàm nghĩa là sinh rồi tử, tử rồi lại sinh, sinh tử luân hồi, cuộc sống và cái chết bất tận, giống như bánh xe (luân) quay không ngừng, hết chu kỳ này đến chu kỳ khác ,vô tận.
Như vậy thuyết Luân Hồi không phải là măc khải của Đạo Phât, bởi vì Thích Ca Mau Ni (Shakyamuni Buddha) tức Đức Phật, là một đạo sư Ấn giáo có thật đã sống và truyền dạy giáo lý ở phía đông tiểu lục địa Ấn Độ vào giữa thế kỷ thứ 6 và 4 TCN mà Thuyết Luân Hồi thì đã có từ trước đó 4,5 thế kỷ. Phật giáo thừa nhận tất cả các sinh linh đều ở trong vòng Lục Đạo (Thiên, Nhân, Atula, Súc Sinh, Quỷ đói, Địa Ngục) Luân Hồi, tử sinh, sinh tử nối nhau bất tận không có điểm dừng nếu không cầu tầm giải thoát. Đức phật sau khi tu luyện, đã ngộ ra con đường thoát vòng luần hồi và truyền lại cho chúng sinh. Giáo lý mà đức Phật truyền giảng về sau được các đệ tử chép lại, là cơ sở của Phật Giáo.
Bởi vậy, nói rằng “yêu quý ai đó thì nên cầu cho họ đươc thoát vòng luân hồi” thì đó đúng là tâm nguyện của Đức Phật từ bi, và đó cũng là đạo làm người lương thiện của chúng sinh. Ai đó vì lý do vô lý nào đó cố cưỡng lại lẽ tự nhiên,  buộc người mình yêu quý “ sống mãi” một cách giả tạo, không rơi vào vòng luân hồi, thì chẳng những làm hại người đó mà còn không cho người mình yêu quý cơ hội để siêu thoát. Thật là tàn nhẫn!
Nghĩa tử là nghĩa tận. Chống lại di chúc của người đã khuất được yên nghỉ theo ý nguyện là một tội lỗi. Lại để người đã khuất đóng vai như người còn sống để người đời chiêm ngưỡng… chẳng những là chống lại đạo lý dân tộc mà còn làm cho linh hồn người đã khuất không đươc bình yên, siêu thoát. Đó không phải là thiện tâm mà là tạo nghiệp chướng cho cả dân tộc. Bởi vì Dân tộc ta không có lệ ướp xác. Nên nhớ rằng các nền văn minh lớn từng phát triển rực rỡ mà lại tôn thờ xác ướp  như Ai Cập, Inca, Aztec, Soviet… đều bị tuyệt diệt trong lịch sử nhân loại.